Posts

Làm sao mà tiếp tục học?

 Sự thật là tôi biết phải làm gì để tiếp tục học tiếng Việt. Phải nói. Phải đọc. Phải tự học. Và vợ học.  Trách nhiệm không phải của việc làm hoặc cách sống. Trách nhiệm chỉ của tôi thôi.  Việc chơi đàn cũng như thế. Không có ai sẽ giúp tôi làm bài hát. Nếu có ai muốn chơi đàn với tôi, thật ra không chơi như tôi thích.  Cuối cùng, tôi sẽ tìm nhiều cách để học Có 'external influence' thì tốt, nhưng không dựa vào họ được

Dịch ngữ pháp?

Giáo dục ngôn ngữ có một phương pháp tên là 'grammar translation' và tôi muốn nói lúng túng về chủ đề này. Theo giáo dục ngôn ngữ hiện đại, phương pháp tốt nhất tập trung đến giao tiếp. Nhưng vào ngày xưa giáo viên nghĩ là ngữ pháp là điều quan trọng nhất. Theo grammar translation, người ta dịch câu từ ngôn ngữ đến tiếng mẹ để. Nếu họ dịch được thì tốt, không cần học gì nữa. Đây là câu chuyện tôi biết nhưng chắc là câu chuyện thật phức tạp hơn.  Sở dĩ tôi nghĩ về chủ đề này là vì tôi đang giúp dịch một trang web. Tôi dịch từng câu một, giống như kiểu grammar translation. Vì thế tôi học nhiều ngữ pháp tiếng Việt mới.  Ví dụ là một câu tôi phải dịch là "Last challenge within 7 days", nhưng tôi không biết nói 'within x days'. Vì thế tôi học về "trong vòng" và cách dùng từ này. Thế thôi Tôi không có gì nữa  

Nhỏ thì Đẹp

Tôi muốn điểm một cuốn sách tôi đang đọc. Thức ra, tôi chưa đọc hết sách này, nhưng tôi muốn chia sẻ một số điều tôi đã đọc. Tên của sách là 'Nhỏ thì Đẹp' (Small is Beautiful). Tác giả (E. F. Schumacher) là người Anh làm kinh tế. Dù ông ấy là nhà kinh tế, nhưng không thích kinh tế học truyên thông. Ông ấy muốn người ta thay đổi cách suy nghĩ về nền kinh tế. Theo ông ấy, vấn đề của kinh tế học truyên thông là giả thuyết cho rằng sự phát triển luôn tốt, cho rằng nhiều hơn là tốt hơn. Có khủng hoảng trên thế giới vì hệ thống giá trị tập trung vào việc tăng tất cả mọi thứ. Cách giải quyết của ông ấy là chúng ta phải thay đổi giá trị để quan tâm về thiên nhiên. Ông ấy nói là chúng ta phải trân trọng thiên nhiên từ tận đáy lòng để cứu thế giới.  Tôi rất thích sách này và rất muốn các bạn đọc. Tóm tắt của tôi không hay như sách thật. Dù sách hơi cũ, nhưng vẫn có nhiều điểm rất quan trọng. Tôi chia sẻ ý kiến của tôi vì sách này có ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi. Tôi rất đồng ý là nhỏ...

Bên nào?

Sau khi Uyên Chi tuyết trình về cách thay đổi cuộc sống, tôi nghĩ về chủ đề này. Một phần tôi muốn nói về là cách sống không phải là ý kiến. Tôi nghĩ là thỉnh thoảng người hiện đại nhầm hai điều này. Ví dụ là khi tôi nói là 'tôi là người ăn chay' mà vẫn ăn thịt. Một số người đã nói là tôi là người đạo đức giả. Nhưng mà tôi nghĩ là nếu bạn muốn thay đổi cuộc sống thì thay đổi chậm cũng được. Nếu bạn tin là ăn chay là tốt thì ăn chay đi. Nhưng mà có một ngày ăn một món thịt tôi tin là không phải là vấn đề lớn. Tôi không tin là người ta phải đứng trên một bờ sông và ném đá vào người ở bên kia. Sự thật là người ta chỉ phải chọn đi hướng nào họ muốn đi. Quan trọng nhất là bạn tiếp tức đi trên đường mà bạn tin là đúng.

Ngữ Âm Học Kiểu Việt Nam

Năm ngoái, tôi ngồi xuống trong một phòng học để học về ngữ âm của tiếng Việt. Trước đó, tôi không biết là ngữ âm của người Việt khác với ngữ âm tôi đã học khi học cử nhân. Kiểu ngữ âm tôi học vào ngày đó làm tôi rất bối rối vì có một số từ mà tôi không bao giờ nghe người ta dùng như thế. Bây giờ tôi hiểu rõ hơn mà tôi muốn ôn tập chủ đề này để hiểu rõ hơn nữa. Nguyên Âm Ngữ âm Việt có hình nguyên âm như này: i ư u e ơ â ô ê a ă o <- bên này là bên trước của miệng Và bên kìa -> là bên sau của miệng Hình ảnh này không có vấn đề. Điều tôi có vấn đề là khi người Việt nói về nguyên âm đôi. Ví dụ là từ 'tôi'. Theo ngữ âm Việt, 'ôi' không phải là nguyên âm đôi. Khi tôi mới nghe là ngữ âm Việt như thế, tim tôi đã đập rất nhanh. Theo ngữ âm tây, khi có /ô/ và /i/, đây là nguyên âm đôi. Hệ thống ngữ âm Việt nói là /i/ là âm lướt. Phụ Âm Có một vấn đề khác với phụ âm cuối. Ví dụ là 'khách' và 'khác'. Bạn có biế...

Biểu Trưng Âm Thanh

Image
Tôi muốn chia sẻ một chút về một sự khảo sát tôi làm.  Trước khi tôi bắt đầu giải thích, tôi mời bạn bấm vào đây và làm khảo sát . À mà này, tôi làm bài về chủ đề này cho cô Diệp rồi, nhưng tôi dùng nhiều từ vựng của ngôn ngữ học. Khi viết trên blog và chắc phải dùng 'giọng blog'.  Bạn có biết sự khảo sát đó có mục đích gì? Đúng rồi! Ngữ âm. Tôi làm sự khảo sát để kiểm tra âm thanh nào có liên quan đến nghĩa. Chắc là tôi làm sự khảo sát quá đơn giản nhưng mà đây chỉ là một phần nhỏ của trình bày lớn của tôi. Mặc dù đây là blog, tôi vẫn phải giải thích một số điều về ngữ âm. Cách giải thích đơn giản nhất là âm thanh có hai loại: âm thanh có âm vực cao và âm thanh có âm vực thấp.  Ví dụ:  Cao là t, p và k. Và nguyên âm là i và e.  Thấp là d, b và g. Và nguyên âm là u và o. Tôi tạo 10 từ không có nghĩa, nhưng mà 5 có âm thanh có âm vực cao, và 5 có âm thanh có âm vực thấp. Trong hình dưới có kết quả của khảo sát: ...

sự mơ hồ vừa phải

Một chủ đề tôi thích suy nghĩ về là sự mơ hồ. Từ nào cũng có ý nghĩa nhưng mà ý nghĩa không phải lúc nào cũng rõ. Dù từ không có ý nghĩa rõ lắm, không thật là vấn đề. Hơn nữa, khi giải thích gì đó sự mơ hồ có thể có ích. Nếu cố nói mọi chi tiết thì có thể bị rối. Nhiều người sáng tạo dùng sự mơ hồ để chia sẻ ý tưởng mà khoa học không nói về được. Ví dụ là nhà thơ thường nói về hai hoặc ba điều một lúc. Tôn giáo cũng làm như vậy. Trong kinh thánh, Ma-thi-ơ chương 6 nói là người ta phải cầu nguyện ở nhà một mình. Sau đó, kinh thánh cũng nói là người ta mà không làm như thế vẫn tốt. Mặc dù họ "làm trong nhà hội và ngoài đường, để được người ta tôn kính", điều đó vẫn có ích.  Theo tôi, phần kết luận là: việc làm gì tốt là tốt. Phật giáo Mahayana cũng có sự mơ hồ trong 'Kinh Diệu Pháp Liên Hoa'. Theo kinh này, Phật đã dạy cho người một số 'phương tiện khác nhau' dù chỉ có một phương tiện thật. Phật dạy như vậy vì "cần phù hợp [với] căn cơ" của nhiều người...