sự mơ hồ vừa phải

Một chủ đề tôi thích suy nghĩ về là sự mơ hồ. Từ nào cũng có ý nghĩa nhưng mà ý nghĩa không phải lúc nào cũng rõ. Dù từ không có ý nghĩa rõ lắm, không thật là vấn đề. Hơn nữa, khi giải thích gì đó sự mơ hồ có thể có ích. Nếu cố nói mọi chi tiết thì có thể bị rối. Nhiều người sáng tạo dùng sự mơ hồ để chia sẻ ý tưởng mà khoa học không nói về được. Ví dụ là nhà thơ thường nói về hai hoặc ba điều một lúc. Tôn giáo cũng làm như vậy. Trong kinh thánh, Ma-thi-ơ chương 6 nói là người ta phải cầu nguyện ở nhà một mình. Sau đó, kinh thánh cũng nói là người ta mà không làm như thế vẫn tốt. Mặc dù họ "làm trong nhà hội và ngoài đường, để được người ta tôn kính", điều đó vẫn có ích.  Theo tôi, phần kết luận là: việc làm gì tốt là tốt. Phật giáo Mahayana cũng có sự mơ hồ trong 'Kinh Diệu Pháp Liên Hoa'. Theo kinh này, Phật đã dạy cho người một số 'phương tiện khác nhau' dù chỉ có một phương tiện thật. Phật dạy như vậy vì "cần phù hợp [với] căn cơ" của nhiều người khác nhau. 

Khi mới làm quen một người, ta không nói cụ thể hay sâu sắc. 
Chắc là đa phần ta nói chung chung hay mơ hồ. 

Sự thật không mơ hồ là sự mơ hồ có mặt ở khắp nơi. 

Comments

  1. Hmmm. Chủ đề này làm em bối dổi anh Mark ơi. Anh có tham già vào happy hour vào Chủ Nhật thì giải thích cho em nhé!

    ReplyDelete
  2. Bạn Mark suy ngẫm giống một nhà tư tưởng triết học! Hôm nay, tôi sẽ dành thời gian để suy nghĩ về sự mơ hồ. Theo mình, phim với sự mơ hồ là phim hay và thú vị nhất!

    ReplyDelete
  3. đọc đoạn văn của Mảk giống như đi bộ chậm và trầm ngâm xuống một con đường đất (-Treasure)

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Giới thiệu

Ngữ Âm Học Kiểu Việt Nam